Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Chương 3 Vị bảo hộ toàn quyền

Go down 
Tác giảThông điệp
Bibibobo



Tổng số bài gửi : 161
Join date : 22/07/2010

Bài gửiTiêu đề: Chương 3 Vị bảo hộ toàn quyền   Tue Aug 24, 2010 7:22 pm

Sáu giờ sáng và trời vẫn còn tối, đã mười năm tính từ cái ngày Silas tìm thấy cái bọc.
Ở cuối Hành lang 223, đằng sau cánh cửa lớn màu đen có số 16 do Đội Tuần tra Số nhà đóng lên gia đình Heap đang ngủ say sưa. Jenna nằm cuộn tròn trên chiếc giường hộp xinh xinh của mình, chiếc giường do Silas đóng cho cô bế từ gỗ dạt trôi tấp vào bờ sông. Chiếc giường được đóng thành một chiếc tủ lớn, kê ở đầu một căn phòng rộng, mà thật ra đó là căn phòng duy nhất thuộc sở hữu của gia đình Heap.
Jenna yêu chiếc giường của bé lắm. Sarah dùng vải vụn màu sắc sặc sỡ may chắp lại thành những tấm rèm để cho Jenna có thể kéo xuống, quay kín giường, vừa tránh được rét lại vừa tránh khỏi đám anh ồn ào của mình. Điều thú vị nhất là, cô bé có một ô cửa sổ nho nhỏ ở trên tường, ngay phía trên gối nằm một chút, nhìn ra dòng sông. Nếu Jenna không ngủ được, cô bé có thể chong mắt ngó ra cửa sổ hang nhiều giờ liền, ngắm những đoàn thuyền vô tận đủ mọi kiểu dáng, tấp nập đi ra đi vào Lâu đài, và thỉnh thoảng vào những đêm trời trong, cô bé mê mẩn đếm sao cho đến khi ngủ thiếp đi.
Căn phòng lớn là chỗ cho toàn thể gia đình Heap sống, nầu nướng, ăn, tranh luận, và (thỉnh thoảng) làm bài tập về nhà. Căn phòng bừa bộn kinh khủng. Nó chứa lú khú những món đồ tích góp được suốt 20 năm kể từ khi Sarah và Silas cùng nhau gây dựng gia đình. Nào là cần câu cá và cuộn dây nhợ, giày, vớ, dây thừng và bẫy chuột, túi giỏ và chăn mền, lưới và que đan, rồi nào là quần áo và nồi niêu xoong chảo, gối và đồ nghề nấu bếp, rồi sách, sách, sách, và đương nhiêu ngày càng thêm nhiều sách.
Nếu ai ngớ ngẩn đảo quanh căn phòng của gia đình Heap, hy vọng tìm được một chỗ trống để ngồi, thì chắc chắn sách sẽ là thứ được thấy trước tiên. Tất cả mọi ngóc ngách, xó xỉnh đề toàn là sách là sách. Sách trên những cái kệ nghiêng võng, sách trong thùng, sách trong những cái bao treo thong từ trên trần nhà xuống, sách dùng để kê bàn, và sách chất thành những chồng cao ngất nghểu, đe dọa có thể đổ sập xuống vào bất cứ lúc nào. Sách truyện, sách dược thảo, sách nấu ăn, sách về thuyền, sách dạy câu cá, nhưng chiếm phần lớn là hàng trăm quyển sách Pháp thuật, do Silas lén lút cứu vớt khỏi trường học khi Pháp thuật bị cấm dạy cách đây vài năm.
Chính giữa căn phòng là một lò sưởi lớn, từ đó một ống khói cao vút lên, ngoằn ngoèo bò xuyên qua mái nhà- trong lò chứa những tàn dư của một ngọn lửa, giờ đã lạnh ngắt, xung quanh là là sáu thằng con trai nhà Heap và một con chó to đùng đang ngủ ngổn ngang trong một đống mền bông và tấm đắp.
Sarah và Silas cũng đang ngủ ngon lành. Họ đã tẩu thoát lên gác mái bé tí, do Silas chiếm được cách đây vài năm bằng cách đơn giản là trổ hẳn một lỗ xuyên qua trần nhà, sai khi Sarah tuyên bố rằng bà không còn chịu nổi cảnh chung phòng với sáu thằng quỷ nhỏ đang lớn nữa.
Nhưng, giữa đám lộn xộn trong căn phòng lớn một ốc đảo nhỏ ngăn nắp nhô lên- một chiếc bàn dài, hơi xộc xệch phủ khan bàn trắng tinh. Trên bàn bày biệ chin cái đĩa và chin cái ca, và ở đầu bàn có một chiếc ghế nhỏ được trang trí bằng lá cây và quả mọng mùa đông. Mặt bàn phí trước chiếc ghế có đặt một món quà xinh xinh, được gói cẩn thận trong giấy hoa và cột ruy băng đỏ thắm, sẵn sang cho Jenna mở ra vào ngày sinh nhật thứ mười của cô bé.
Tất cả đều bình yên và thinh lặng kho gia đình Heap nằm ngủ an bình trong suốt những tiếng đồng hồ cuối cùng của đêm tối, trước khi mặt trời mùa đông đến hẹn lại lên
Tuy nhiên, ở đầu đằng kia Lâu đài, trong Cung Điện của những người Bảo hộ, giấc ngủ, dù yên bình hay không, vẫn luôn bị bỏ bê.
Vị bảo hộ Toàn quyền vừa bị dựng dậy khỏi giường và với sự trợ giúp của tên Hầu Đêm, ông ta lật đật mặc chiếc áo chẽn màu đen viền long thú và khoác chiếc áo chùng đen khảm vàng nặng chịch vào, xong quay sang quát tháo, hướng dẫn Hầu Đêm cách cột dây đôi giày lụa thêu cho mình. Rồi, tự tay ông ta đội chiếc vương miện tuyệt đẹp lên đầu. Vị Bảo hộ Toàn quyền không bao giờ để ai trông thấy mình không có vương miện ngự trên đầu, nó vẫn mang một vết lõm từ ngày bị rớt khỏi đầu Nữ hoàng và lao xuống nền nhà bằng đá. Chiếc vương miện đậu hơi vẹo trên cái hộp sọ hói, nhòn nhọn của ông ta nhưng tên Hầu Đêm, mới vào làm và sợ đến chết khiếp, không dám thong bào cho ông ta biết.
Vị Bảo hộ Toàn quyền sải những bước chân hùng dũng trong hành lang dẫn tới phòng Thiết triều. Đó là một người đàn ông nhỏ choắt như chuột, da tái, với đôi mắt hình như không màu, và một bộ râu dê cầu kỳ mà ông ta vốn có thói quen tối hàng nhiều giờ tỉa tót, ngắm vuốt một cách khoái chí. Ông ta gần như bị gói gọn trong chiếc áo khoác rộng lùng phùng, khảm đầy những phù hiệu quân đội, và diện mạo ông ta trông hơi lố bịch do chiếc vương miện thanh thoát của phụ nữ bị đội lệch. Nhưng giả sử có ai trông thấy ông ta vào buổi sáng hôm ấy, thì chắc chắn người đó cũng không dám bật cười, mà hẳn chỉ biết núp vào bóng tối, hy vọng ông ta đừng nhìn thấy mình, bởi vì ông Bảo hộ Toàn quyền tỏa ra một bầu không khi đe dọa ghê gớm.
Gã Hầu Đêm giúp vị Bảo hộ Toàn quyền an vị trên chiếc ngai vàng trang trí hoa văn cầu kỳ ở trong phòng Thiết triều. Sau đó, bị phẩy tay đuổi đi một cách nôn nóng, gã liền hấp tấp rời đi khỏi với vẻ biết ơn; ca trực của gã sắp hết.
Không khí lạnh như cắt buổi sáng ở lì trong phòng Thiết triều. Bảo hộ Toàn quyền ngồi dửng dưng trên ngai vàng, nhưng hơi thở của ông ta, bị bám khí lạnh thành những tiếng phì phò gấp rút, đã tố cáo tâm trạng kích động của ông.
Ông ta không cần đợi lâu thì đã có một phụ nữ trẻ cao, mặc áo chùng đen tuyền và áo chẽn đỏ rực của Ám sát binh lanh lẹn bước vào, và cúi chào đến nỗi hai ống tay áo xẻ của mụ quết xuống sàn đá.
“Tâu, đã tìm thấy Công chúa,” mụ Ám sát binh tâu bằng giọng trầm.
Bảo hộ Toàn quyền ngồi thẳng dậy và giương đôi mắt trắng dã dòm mụ Ám sát binh.
“Người chắc chứ? Ta không muốn sai lầm lần này đâu đấy,” ông ta cất giọng đe dọa.
“Tâu, gián điệp của chúng ta đã nghi ngờ một đứa trẻ từ lâu. Chị ta để ý thấy con bé là một người lạ trong gia đình của chính nó. Hôm qua, gián điệp của chúng ta phát hiện ra đứa trẻ này đúng tuổi.”
“Chính xác mấy tuổi?”
“Đúng mười tuổi vào hôm nay, tâu Chúa thượng”.
“Thật không?” Vị Bảo hộ Toàn quyền ngả người ra sau ngai vàng và nghiền ngẫm những lời mụ Ám sát binh vừa nói.
“Tâu, thần có hình đứa trẻ ấy ở đây. Thần thấy rằng nó rất giống mẹ nó, cựu Nữ hoàng.”
Mụ Ám sát binh lôi từ bên trong áo chẽn ra một tờ giấy nhỏ. Trên giấy là bức tranh, với nét vẽ thật tài tình là một bé gái có đôi mắt màu tím đậm và mái tóc đen dài.
Bảo hộ Toàn quyền cầm lấy bức vẽ. Quả đúng vậy, Con bé này giống Nữ hoàng đã chết như đúc. Ông ta liền ra ngay một quyết định và bật những ngón tay xương xẩu một tiếng tách thật to.
Mụ Ám sát binh nghiêng mình,cúi đầu
“Bẩm?”
“Tối nay. Nửa đêm. Đến ngay… ở đâu, hả?”
“Bẩm, phòng 16, Hành lang 223”
“Họ?”
“Bẩm, Heap”
“Ờ. Mang súng bạc. Bao nhiêu người trong gia đình đó?”
“Bẩm, chín, kể cả đứa trẻ.”
“Thế thì, chín viên đạn đề phòng rắc rối. Viên bạc dành cho đứa trẻ. Mang nó về đây cho ta. Ta muốn có bằng chứng.
Mụ phụ nữ trẻ mặt trắng bệch. Đây là bài kiểm tra đầu tiên, và duy nhất của mụ. Không có cơ hội thứ hai cho Ám sát binh.
“Bẩm, vâng.”
Mụ cúi chào nhanh và rút lui, hai bàn tay mụ run cầm cập.
Trong một góc lặng lẽ của phòng Thiết triều, hồn ma Alther Mella đứng dậy khỏi băng ghế đá lạnh toát mà ngài ngồi nãy giờ. Ngài thở dài và duỗi thẳng đôi cẳng ma. Xong, quấn mấy lớp ào thụng màu tía nhạt quanh mình, ngài hít một hơi thất sâu và bước xuyên qua bức tường đá của phòng Thiết triều.
Ra đến ngoài trời, hồn ma bay lượn ở độ cao cách mặt đất mười tám mét trong bầu không khí lạnh buổi sáng còn tối mờ. Thay vì sải bước theo đúng cách thức cao quý mà một hồn ma ở tuổi tác và địa vị của ngài nên tuân thủ, thì Alther lại dang đôi cánh tay như cánh chim và uyển chuyển chao liệng qua làn tuyết rơi.
Bay là điều duy nhất mà hồn ma Alther thích thú về phận làm ma. Bay, hay Nghệ thuật Khinh công Thất truyền, là môn phái mà những Pháp sư Tối thượng hiện đại không còn thực hiện nữa. Ngay cả Marcia, người mà đáng ra phải bay được, cũng chẳng làm được khá hơn một cú liện chớp nhoáng rồi đâm sầm xuống đất. Vì lý do nào đó, bí mật Khinh công đã bị thất lạc. Nhưng dĩ nhiên tất cả mọi con ma đều có thể bay được. Và kể từ khi thành ma, Alther đã mất luôn nỗi ám ảnh sợ độ cao của mình, và đã mải mê dành không biết bao nhiêu giờ để chau chuốt cho những cú nhào lộn tinh xảo. Ngoài ra, phận làm ma chẳng có gì cỏ thể khiến ngài thích thú, và ngồi trong phòng Thiết triều (nơi trước kia, khi còn sống ngài từng đóng đô thật sự -và tiếp tục là nơi Alther trải qua một năm và một ngày kiếp làm ma của mình) là một trong những công việc mà ngài ít thích nhất. Nhưng ngài buộc phải làm. Alther tự coi bổn phận của mình là phải biết vị Bảo hộ Toàn quyền đang âm mưu cái gì và phải cố cập nhật tin tức cho bà Marcia. Nhờ sự giúp sức của hồn ma Alther mà bà có thể giữa được trạng thái đi trước Bảo hộ Toàn quyền một bước và bảo vệ an toàn cho Jenna. Tính cho đến bây giờ.
Suốt bao nhiêu năm, kể từ khi Nữ hoàng tạ thế, Bảo hộ Toàn quyền càng ngày càng ráo riết săn lùng Công chúa. Năm nào ông ta cũng thân hành rong ruổi đường xa, và nguy hiểm tới Vùng Đất hoang. Ở đó, ông ta buộc phải báo cáo tiến độ của mình cho một cựu Pháp sư Tối thượng biến thành Thầy đồng Gọi hồn, DomDaniel.
Chính DomDaniel là kẻ đã sai Ám sát binh đầu tiên đi thủ tiêu Nữ hoàng, và chính DomDaniel đã dựng nên vị Bảo hộ Toàn quyền và bè lũ tay sai để lùng sục Lâu đài và truy tìm Công chúa. Bởi chừng nào Công chúa vẫn còn ở trong Lâu đài, chừng đó DomDaniel còn không dám lại gần. Vì vậy, năm nào Bảo hộ Toàn quyền cũng hứa với DomDaniel rằng năm nay ông ta sẽ thành công. Năm nay, ông ta sẽ quét sạch tàn tích của Nữ hoàng và cuối cùng sẽ chuyển giao Lâu đài cho chủ nhân đích thực của nó, DomDaniel.
Và chính vì lý do này mà khi hồn ma Alther rời khỏi phòng Thiết triều, Bảo hộ Toàn quyền đeo vào khuôn mặt mình thừ mà ngày xưa mẹ ông vẫn gọi là ngốc nghếch.
Rốt cuộc, ông ta đã làm xong việc được giao. Dĩ nhiên, ông ta nghĩ bụng ( trong lúc nụ cười ngốc nghếch biế thành nụ cười tự mãn), chẳng phải nhờ trí thông minh và tài năng tuyệt tột đỉnh của mình mà mình đã phát hiện ra con bé đấy sao. Nhưng không phải- chẳng qua là một cú ăn may quái dị mà thôi.
Khi Bảo hộ Toàn quyền chiếm lĩnh Lâu đài, một trong những điều đầu tiên ông ta làm là cấm phụ nữ có chân trong trụ sở hành chính. Nhà vệ sinh Nữ, vì không còn dùng đến nữa, cuối cùng trở thành một phòng họp Hội đồng nhỏ. Trong suốt tháng lạnh căm vừa qua, Hội đồng Bảo hộ họp nhóm ở cái phòng trước kia là Nhà vệ sinh Nữ, rất tiện lợi vì có lò sưởi đốt củi, ấm hơn phòng Hội đồng Bảo hộ nhiều ngóc ngách, nơi từng cơn gió buốt thấu cứ hù rít réo quanh và đông cứng bàn chân các ông Hội đồng thanh những khối nước đá.
Và như vậy, rất vô tình, đúng một lần duy nhất mà quân Bảo hộ đã đi trước hồn ma Alther Mella một bước. Vì là ma, nên Alther chỉ đi tới được những nơi mà khi còn sống ngài từng đi- và, vốn là một Pháp sư trẻ có giáo dục, cả đời Alther không bao giờ léo hánh đến Nhà vệ sinh Nữ. Điều duy nhất ngai có thể làm là lảng vảng chờ bên ngoài, như hồi còn sống và đang tán tỉnh thẩm phán Alice Nettles.
Một buổi xế chiều lạnh băng cách đây vài tuần, con ma Alther đã thấy Hội đồng Bảo hộ đi vào Nhà vệ sinh Nữ. Cánh cửa nặng nề, có dòng chữ QUÝ BÀ vẫn còn thấy được những mẫu tự vàng bị phai nhòa, đóng sầm lại sau lưng chúng, và ma Alther lượn lờ bên ngoài, dán tai vào cánh cửa, cố nghe ngóng xem chúng bàn bạc gì. Nhưng dù có cố nghe thế nào, ngài cũng không thể nghe được việc Hội đồng Bảo hộ quyết đinh phái tên gián điệp xuất sắc nhất của chúng, Linda Lane, biết thảo dược và chữa bệnh, tới sống ở phòng 17, Hành lang 223, sát bên phòng của gia đình Heap.
Và như vậy cả hồn ma Alther lẫn gia đình Heap đều không hay biết rằng, người láng giêng mới là một gián điệp. Và lại là một tên gián điệp cừ khôi.
Khi hồn ma Alther Mella bay qua màn tuyết dày, mải nghiền ngẫm cách cứu Công chúa, ngài lơ đểnh, lặp lại gần hai vòng quãng đường rồi mới lao xuống, xuyên qua những bông tuyết rơi dập dìu để đến Kim tự tháp vàng, ngự trên đỉnh Tháp Pháp sư.
Alther khéo léo đáp xuống bằng hai bàn chân. Trong một tích tắc, ngài đứng thăng bằng trên mũi chân. Rồi ngài nâng cánh tay lên quá đầu và quay tít thật nhanh, nhanh nữa cho tới khi bắt đầu chìm từ từ qua mái nhà và xuống căn phòng bên dưới, nơi đây ngài tính toán sai nên đã đáp xuống và rớt vèo qua bức màn trướng treo trước cái giường bốn cọc mùng của bà Marcia Overstrand.
Bà Marcia ngồi phắt dậy thất kinh. Ma Alther nằm song xoài trên gối của bà, bối rối.
“Xin lỗi, Marcia. Rất bất lịch sự. Ồ tốt, ít nhất cô cũng đang không đeo lô cuốn.”
“Tóc tôi quăn tự nhiên mà, cảm ơn, Ngài Alther,” bà Marcia cáu kỉnh nói. “Lẽ ra ngài nên đợi đến khi tôi thức dậy thì hơn.”
“Tôi e rằng, Marcia à,” ngài nói khó nhọc, “việc này không chờ được đâu.”
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Chương 3 Vị bảo hộ toàn quyền
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Bản quyền giải ngoại hạng Anh:HCTV dọa “trả đòn” K+
» tặng key bản quyền antivirut 6T pro
» miễn phí một năm sử dụng AVG Internet Security 2011 trị giá 44.99$
» Bản quyền bóng đá : Thiệt thòi nhất là người hâm mộ
» Nhà đài đổi đầu thu "độc quyền" làm em bị phá sản .

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
MTUANPRO :: V. GIẢI TRÍ :: Game-
Chuyển đến